Em đứng đây bao mùa cây thay lá 

Treo phận đời trên dốc đá chênh vênh

Mỗi sáng hồng em đón mặt trời lên

Chiều vàng võ bồng bềnh thương tia nắng 

Ngày rồi tháng một mình em thầm lặng 

Hát ru mình cố gắng sống vươn lên 

Để ngắm nhìn trời đất rộng mông mênh 

Chiều sương xuống trăng lên vàng cây lá 

Gom mưa nắng sương chiều trong hốc đá 

Mắt ai nhìn bỗng chốc hóa thành thơ. 

Phan Hồng Liên

Tagged on: