Mưa rơi như sợi tơ lòng
Hắt hiu lất phất đông phong lạnh lùng
Nghe trong cõi nhớ vô cùng
Xôn xao cây lá ngại ngùng mưa bay
Run run mười ngón đôi tay
Nghe dòng sông mẹ kể ngày xưa xa 
Dòng đời gõ nhịp đi qua
Tóc thay màu nhớ sương pha mái đầu
Đoái nhìn thương cuộc bể dâu
Người xưa năm tháng vó câu bụi hồng
Cánh chim bay bỏ dòng sông
Qua ngàn dặm nhớ cánh đồng tuổi thơ
Suối tình chảy suốt cơn mơ
Long lanh màu biếc đôi bờ sông xưa
Đường quen người lạ chiều mưa
Dư âm ngày cũ như vừa hôm qua
Gõ vào nhịp đập tim ta
Buồn vui âu cũng chỉ là mơ thôi
Ân tình đọng lại bờ môi
Nguồn xưa hương đất đi rồi mang theo./.

Phan Hồng Liên

Tagged on: