Đứng lên ngồi xuống vào ra
Ngày qua ngày với riêng ta nhủ thầm
Biết còn ai kẻ tri âm
Đời như con sóng thăng trầm đầy vơi
Mỗi lần trông lá vàng rơi
Thấy mình lạc giữa biển trời mênh mông
Tàn thu cơn gió chào đông
Rưng rưng từng giọt sương lồng nắng mai
Tháng ngày nghe những tàn phai
Đông đưa ngày ngắn đêm dài thức thao
Nổi lòng gởi đến trăng sao
Đứng lên ngồi xuống ra vào riêng ta./.

Phan Hồng Liên

Tagged on: