Thế gian vạn pháp vốn vô thường
Một kiếp con người tựa giọt sương
Sáng sớm lung linh đầu ngọn cỏ
Chiều tàn tiển biệt ánh tà dương
Đêm mưa em hoá thành sông suối
Ngày nắng em thành mây bốn phương
Cuộc sống thân người đâu có khác
Sao còn lạnh lẽo chẳng tròn thương.

Phan Hồng Liên

Tagged on: