Em đứng đợi mà dòng sông vẫn chảy
Bởi thời gian chưa dừng lại bao giờ
Những yêu thương như đọng ở đôi bờ
Cho năm tháng rêu xanh mờ kỷ niệm
Bàn chân nhỏ có bao giờ em đếm
Đã bao lần từ thuở bước chân ra
Vội vàng hay chậm rãi gót đi qua
Cùng ý nghĩ làm sao ta đếm được
Vinh với nhục buồn vui như con nước
Cũng vơi đầy lần lượt có rồi không
Bởi con người khi đến với dòng sông
Để tắm gội một lần nhưng chẳng được
Chân bước đến khi chạm vào con nước
Nước trôi qua có dừng lại bao giờ
Kiếp con người thoáng như một giấc mơ
Bên cuộc sống đôi bờ sanh với diệt
Nuôi khát vọng để rồi ôm nuối tiếc
Hiện bây giờ ai biết được ngày mai
Bóng chiều rơi lá úa sắc màu phai
Trăng sẽ khuyết hoa tàn trên cánh mộng
Chỉ còn lại chút hồn thơ bay bỗng
Giữa vô cùng không vướng bụi trần ai
Như mây trắng trăng vàng trên biển rộng
Trời và biển không gian cùng con sóng
Dệt hồn thơ ru mãi đến vô cùng 
Em biết rồi đời vô thủy vô chung
Đừng chờ đợi thời gian không dừng lại
Hãy vui sống yêu thương vì hiện tại
Vì tương lai là ảo tưởng phù vân./.

Phan Hồng Liên

Tagged on: